Blog tinh yeu cam dong nhat Tình yêu – đôi khi chỉ là buông bỏ sự cố chấp, buông bỏ cái cảm xúc ban đầu mà bản thân mình tự huyễn hoặc gọi là nhớ mãi không quên, buông một bàn tay không muốn nắm lấy bàn tay để tạo cơ hội tìm đến một bàn tay khác – ấm áp hơn!
Em chợt muốn đem nắng về sưởi ấm,
chút đêm đông gió lạnh lùa từng cơn,
khi mà giấc mơ hạnh phúc chẳng thể nào hơn,
hai từ thuần khiết, thanh cao anh níu giữ…
vì anh đã bao lần em muốn thử,
và chợt giật mình đánh mất chút bình yên…
***
Có một thứ tình cảm gọi là cố chấp.
Có một thứ tình cảm gọi là nhớ mãi không quên…
Buông tay, một người đau hay cả hai người?
Rốt cuộc, đó có phải là tình yêu không?
“Xoảng! Xoảng!” âm thanh vỡ vụn sắc nhọn vang lên, hoàn toàn đánh tan chút hy vọng cuối cùng của Mai. Cô hoảng loạn bấu chặt tay anh, nước măt bắt đầu không thể kìm nén được giàn giụa khắp khuôn mặt cô.
“Khang, xin anh… đừng đi được không?”
“Mai, đừng cố gắng nữa, em biết mà, chúng ta không thể có ngày mai…”, anh nắm chặt lấy bàn tay Mai đang nắm lấy cánh tay mình, cố gắng gỡ ra, ” Xin lỗi, anh không thể có lỗi với cô ấy được!”
Dứt lời, Khang gạt mạnh tay Mai khiến cô lảo đảo lùi lại phía sau rồi toan mở cửa bước đi.
“Khang, còn em thì sao? Còn em thì sao đây?”
“.…..“, Khang đứng sựng lại, phút chốc anh có cảm giác tội lỗi với cô gái này.
“Hức, anh nói đi… Anh vì cô ấy như thế? Vậy còn em thì sao đây?“, Mai nhắm mắt lại, hình ảnh cô gái váy đỏ bốc lửa ngồi bên anh xoẹt qua trong đầu cô. Vậy nếu như cô cũng xinh đẹp và quyến rũ như thế, anh sẽ ở lại bên cô đúng không?
“Mai, xin lỗi em… Em rất tốt, nhưng anh… gia đình anh sẽ không chấp nhận một cô gái tỉnh lẻ, không chút môn đăng hộ đối nào như em. Nếu em là một cô gái thành thị xinh đẹp hơn và sắc sảo hơn thì… Xin lỗi em!”
“Khang!!!! Khang!!!!”
Đăng nhận xét