Blog tinh yeu cuoc song Bạch Tuyết thì chỉ biết trông chờ vào sự giúp đỡ của bảy chú lùn. Còn cậu thì mạnh mẽ, can đảm, lạc quan, nói chung là khác cô công chúa ấy. Vì vậy cậu không thể là Bạch Tuyết được.
-Tại sao tao không được đóng vai Bạch Tuyết?
-Vì mày đen quá chứ sao!
Thằng nhóc vênh mặt lên, cái mũi hếch hếch. Tôi thu nắm đấm, lấy hết sức giộng vào mũi nó. Nó té xuống đất, nhưng không la, chỉ ôm mũi, nhìn tôi căm hờn. Lũ nhóc xung quanh lặng người vì khiếp sợ. Tôi lừ mắt nhìn thằng nhóc, rồi đưa ngón tay cái quẹt ngang mũi đầy kiêu ngạo, quay lưng bỏ đi. Ai cần vai diễn ngớ ngẩn đó cơ chứ???
***
Đó là một trong những kí ức hiếm hoi của tuổi ấu thơ mà tôi còn nhớ rất rõ. Nhớ từng chi tiết một. Từng gương mặt trẻ con ngơ ngác và háo hức lần đầu tham gia vào một vở kịch. Gió nô đùa xung quanh chúng tôi, làm cỏ dưới chân lay động, và mái tóc chúng tôi bay bay. Thậm chí tôi có thể cảm nhận thấy cái nóng oi ả của mùa hè năm đó. Thật kì lạ rằng có những kí ức tuy cùng thời điểm, nhưng có những kí ức lại rõ nét, có những kí ức lại vô cùng mơ hồ.
Đăng nhận xét