Blog tinh yeu hay nhat Thuở vợ chồng son – một khoảng thời gian mà khi nghĩ lại, nhớ lại, nàng không khỏi rung động và thoáng mỉm cười một mình. Chàng mang lại cho nàng sự chỉnh chu, sáng suốt, có khi là tính nguyên tắc, còn nàng đẹm lại cho chàng sự tận tụy, ân cần và tươi mát. Cả hai có thể bên nhau cả buổi, cả ngày mà không thấy chán…
Sáng ra, nàng gần như là ngưồi trong nhà thức dậy sớm nhất. Nàng thường thức dậy trước cả cô giúp việc. Bé con còn nhỏ, nên phải có người chăm giúp ở nhà khi nàng phải ra ngoài làm việc mỗi ngày. Sinh xong chỉ khoảng 6 tháng sau thì nàng trở lại với công việc và hầu hết thời gian trong ngày nàng phải dành cho không gian bên ngoài gia đình.
Trước đây, khi cánh cổng nhà xịch mở ra, người ta sẽ thấy nàng diệu đà trong váy áo chỉnh chu, khép nép ngồi sau chiếc xe máy để chồng mình đưa đi đón về. Mấy năm đầu sau khi cưới, nàng luôn cùng chồng mỗi ngày đi về. Ai trông thấy cũng tấm tắc khen như thể đó là một cặp thật đẹp đôi, hạnh phúc.
Chẳng bao giờ lối xóm nhìn thấy họ hục hặc, gây gỗ nhau. Chẳng bao giờ người ta thấy nàng bước khỏi nhà một mình mà không đi cùng chồng, hoặc cùng một ai khác của nhà chồng. Một cách thể hiện sự gia giáo có phần nào đó khá khắc khe của gia đình bên chồng mà từ lúc mới về làm dâu nàng đã bắt đầu được dặn dò, dạy dỗ. Năm ngoái, trong thời gian mang thai rồi sinh nở, nàng đã nghỉ việc ở nhà, nên cái cảnh chồng vợ đón đưa mỗi sáng không còn diễn ra nữa.
Nay thì mỗi sáng, người ta chỉ nhìn thấy mỗi mình nàng, vẫn trang phục chỉnh chu, rón rén bước ra khỏi cổng, rời nhà thả bộ nhẹ nhàng một khoảng trên lề đường rồi đến đầu một con hẻm lớn, gần ngã tư đường, nơi ấy một chiếc xe bảy chỗ dừng sẵn tại đó để đón nàng. Xe đưa nàng rời nhà mỗi sáng, đến chiều tối thì cũng chiếc xe ấy đưa nàng trở về nhà. Cũng đỗ lại tại đúng nơi mà mỗi sáng nó dừng chờ để nàng bước xuống. Mọi việc cứ vẫn diễn ra đều đặn và những người dân hai bên phố, những người quen thức dậy, đi lại sớm trên phố, trở nên quen thuộc với dáng điệu của nàng, giờ giấc đi về của nàng.
Sáng hôm đó, cũng vẫn thế. Bước vào trong xe, nàng nhẹ nhàng ngã mình dựa vào lưng ghế của băng sau. Chào người tài xế, rồi hỏi thăm những việc thông thường. Trang phục của nàng luôn luôn một kiểu khi rời nhà, với chiếc jupe ngắn màu đen, áo sơ-mi trắng, dài tay, thỉnh thoảng thắt nhẹ một dãi khăn voan màu quanh cổ, thắt thành chiếc nơ cách điệu để lệch sang một bên.
Xe đưa nàng đến văn phòng làm việc, và việc đầu tiên khi nàng đến nơi đó là thay lại một bộ trang phục khác. Lúc ấy, trông dáng vẻ của nàng như thể đã trở thành một con người khác hẳn…
Nàng không được học đến nơi đến chốn, lúc trẻ lại phải vừa làm việc phổ thông kiếm sống, vừa học. Nàng chỉ có chút tư chất siêng năng, trầm tính và dễ tin, dễ bảo, vì thế nên khi về làm dâu bên chồng, nàng chỉ được chồng giới thiệu đến làm một chân phụ việc văn phòng cho một công ty nhỏ mà chị giám đốc bên đó là bạn của chồng. Thôi thì ai cũng phải làm việc cả, miễn là công việc vừa sức và lại có thời gian bên gia đình nữa.
Nàng nghe mấy chị em bên chồng bảo nhỏ rằng chồng nàng không thích cho nàng đi làm nhiều, không thích quen biết nhiều người, cho nên đến một công ty nhỏ của người quen như thế hẳn sẽ “an toàn” cho nàng hơn! Nàng thì nghĩ chồng thương mình nên mới như thế. Cũng có thể vì những sự cố trước đây đã từng xảy ra cho nàng vào thuở non nớt mới bắt đầu đi làm khiến cho nàng thấy yên tâm hơn khi được gia đình chồng chỉ bảo. Vâng dạ và tuân phục chẳng bao lâu sau đã trở thành thái độ của nàng đối với chồng và gia đình chồng. Còn gì khác hơn được với một đứa con gái như nàng khi được làm dâu ở gia đình ấy kia chứ!
Thuở vợ chồng son – một khoảng thời gian mà khi nghĩ lại, nhớ lại, nàng không khỏi rung động và thoáng mỉm cười một mình. Chàng mang lại cho nàng sự chỉnh chu, sáng suốt, có khi là tính nguyên tắc, còn nàng đẹm lại cho chàng sự tận tụy, ân cần và tươi mát. Cả hai có thể bên nhau cả buổi, cả ngày mà không thấy chán…
Sáng hôm đó, ngồi một mình trên băng ghế sau của chiếc Innova bảy chỗ, phía sau tài xế, nàng cũng nghĩ lại và mỉm cười một mình như thế, nhưng đồng thời xen lẫn chút bồi hồi vì đi làm phải để bé con ở nhà cả ngày mẹ con không gặp, và hơn thế nữa khi chồng lại đang ở xa, rất xa…
Nàng vào văn phòng thay trang phục đang mặc theo kiểu viên chức công sở, và thay bằng một chiếc đầm ôm ngắn sát nách màu đen tuyền. Hôm đó, nàng phải chuẩn bị tham dự một sự kiện giao lưu với khách hàng và cũng là một bài sát hạch cho đợt làm việc tập sự vừa qua. Rồi nàng lại ra xe, trên xe lúc này ngoài tài xế ra còn có thêm một người nữa, đó là giám đốc của nàng. Nàng mỉm cười, gật đầu chào rồi vào xe. Kha, vị giám đốc tuổi trung niên ra dáng lịch thiệp bắt tay nàng và mời nàng vào xe trước. Chiếc váy khiến nàng hơi luống cuống nên Kha đưa tay cho nàng vịn lấy để bước vào xe. Rồi anh ta vào ngồi cạnh nàng trên cùng băng ghế phía sau ấy. Chút hồi hộp, chút bâng khuâng, nàng ngồi trên xe bên cạnh sếp mà cứ lúng ta lúng túng khi sếp hỏi chuyện. Rồi sau cùng xe cũng đưa họ đến nơi – một khách sạn, nơi tổ chức sự kiện mà nàng tham dự…
Chốn đông người thường là nơi làm nàng lúng túng, ngượng ngập. Bởi sinh ra, nàng đã là đứa con của núi đồi, suối hồ, nương rẫy. Có một chút chất thôn dã, ngây thơ, pha lẫn có một chút vẻ tự do, thoáng đãng. Nàng rụt rè trước đám đông, ít lời khi trò chuyện, đôi lúc như đang mơ màng, nghĩ ngợi. Một cách tự nhiên, người khác nhận ra cái vẻ lạ lạ của nàng cả khi nàng đứng phía sau lưng mọi người. Nhưng khi có ai bắt chuyện thì nàng lại dễ bị cuốn hút theo người đó và dễ “hầu chuyện” người đó.
“Em cứ tự tin lên nghen!”, Kha nhắc nhở nàng trong khi nàng mơ màng. “Dạ!” – Nàng thường chỉ có dạ và vâng! Rồi như cái đuôi, cái bóng, nàng rón rén đi theo sếp và mọi người vào trong một gian sảnh rộng. Tay cầm theo chiếc ví nhỏ, nhờ thế mà đôi bàn tay nàng đỡ thừa thải và luống cuống. Đôi giày gót cao quá mức so với ngày thường khiến bước chân ngắn lại, dù phải tập đi tập lại trước đó nhiều lần rồi nàng vẫn chưa quen hẳn. Nhiều tháng nay, ngày nào cũng sáng đi, chiều về, cũng chỉ để làm mỗi cái việc là tập đi, tập đứng, tập ngồi, tập cười, tập nói. Và từng bước nàng vào nghề PG, một nghề mà vốn đối với nàng không hợp ở hai lẽ, một là nàng không phải mấy cô chân dài, hai là tuổi nàng không còn quá trẻ…
Blog tinh yeu buon nhat Khi bữa tiệc trưa đến, nàng tiếp tục làm cái bóng bên cạnh sếp. Kha đưa nàng gặp những người bạn hàng và những khách mời mới quen trong sự kiện. Rồi thì âm thanh từ những lời chúc tụng, tiếng cụng ly, tiếng nói cười… tất cả cùng với ánh sáng và nhạc văng vẳng bên tai, khiến nàng càng thêm lạc lõng…
Đó là thời kỳ nàng cho con bú dặm, ăn dặm. Tuy nhiên mỗi lúc về nhà, mẹ con ôm ấp, bé vẫn ôm vú mẹ. Những buổi trưa xa con, sữa vẫn tiết đều. Điều ai cũng lạ đó là với cái dáng người nhỏ con, mảnh mai như nàng, nhưng trời lại phú cho bé con được hưởng thật nhiều sữa mẹ. Nhưng khi phải đi làm việc cả ngày, chuyện tiết sữa đôi khi lại gây nhiều phiền phức cho nàng. Khi đi làm, nàng phải chuẩn bị có thêm áo ngực khác để thay. Thế nhưng trưa hôm đó, trên tay nàng chỉ cầm theo chiếc ví nhỏ, không đủ chỗ để chứa thêm gì khác ngoài các giấy tờ tùy thân, chút vật dụng trang điểm, một chiếc kẹp tóc nhỏ và một ít tiền. Nàng cũng quên mất việc chuẩn bị này khi vội lên xe theo sếp đi dự hội nghị khách hàng.
Cảm giác thấy dòng sữa đang chảy trong bầu ngực, nàng đứng lên khỏi bàn xin phép đi vệ sinh. Một bên ngực áo phía trái có chút sữa thấm ra đến tận bên ngoài. “Hy vọng là màu áo sẫm thế này sẽ không ai thấy gì đâu!”, nàng tự nhủ thế.
Khi trở ra, lúc ngồi xuống ghế, nàng bắt gặp tia nhìn của Kha đang hướng về nàng, trên môi anh ta nở một nụ cười tinh nghịch. “Bé ở nhà chắc là yêu mẹ lắm nhỉ?”, anh ta vừa cười, vừa ghé tai nàng nói nhỏ. Nàng đáp “Dạ, hai mẹ con quấn quít nhau mỗi khi em về nhà”. Kha lại ghé tai nàng nói tiếp “Vì sữa mẹ ngon lắm thì phải…” và rồi lại mỉm cười tủm tĩm.
Thấy nàng vẫn ngơ ngác chưa hiểu “Sao ạ?”, Kha ghé sang lần nữa nói vào tai nàng “Anh nghĩ không ai để ý đâu. Thấy em đi vào nhà vệ sinh lâu thế, anh cũng đoán được. Anh cũng thấy có vệt sữa thấm trên áo em, nếu ngại thì quay người sang anh, anh che chắn cho. Không ai thấy đâu”…
NÀng ngượng đỏ chín mặt, nhưng không biết nói gì hơn là chỉ im lặng. Rồi Kha quàng tay qua vai nàng ra vẻ thân thiện nói lớn với mọi người trong bàn: “Đây là cô nhân viên giỏi nhất ở công ty chúng tôi”…
Vào lúc ấy, cả bàn quay lại nhìn nàng. Kha nhắc lại lần nữa:
– Quý cô đây là trợ lý của tôi và là người giỏi nhất công ty tôi.
Nàng cảm nhận bàn tay của Kha đang chạm trên bờ vai trần của mình. Kha ôm vai nàng, kéo nhẹ người nàng nghiêng về phía anh ta. Cách thức có vẻ thân mật tự nhiên của Kha làm mọi người cười ồ lên như thể họ đang tin rằng chuyện anh ta nói là thật. Có ai đó nói “Cô em được sếp cưng lắm rồi đấy nhé!”. Một ông ngồi đối diện nâng ly và nheo mắt nói với Kha: “Ông bạn tốt số nhé!”, và còn những tiếng cười nói khác nữa, nhưng nàng quá đỗi lúng túng nên không thể nghe và hiểu hết những gì đang xảy ra.
– “Em xin được phép về công ty sớm một chút được không ạ?” – Nàng hỏi Kha.
– “Ồ, đợi mọi người cùng xong rồi ta cùng về”, Kha đáp thế.
Thế là nàng phải cố gắng sao cho được tự nhiên để ngồi tiếp cho đến khi tiệc tan, cố vui vẻ chuyện trò với mọi người sao cho công việc công ty được trôi chảy và đồng thời giữ được thể diện cho Kha, giám đốc – sếp của nàng. Nàng phải làm thế bởi vì đó cũng là một nghĩa vụ mà nàng phải đảm nhận khi sang công ty của Kha để làm việc. Và người gửi gắm nàng sang đây lại là cô ruột của chồng nàng.
Khi bước ra xe cùng Kha trở về văn phòng công ty, nàng hơi chếnh choáng, đôi má ửng hồng và cảm giác nóng nóng trên da mặt. Trước mặt nhiều người, khi chia tay, Kha càng tỏ vẻ thân mật với nàng nhiều hơn. Nàng có cảm giác không thoải mái khi Kha cứ hay vòng tay ra sau lưng nàng hoặc chạm vào khuỷu tay nàng. Có những bức ảnh chụp lưu niệm của ngày hôm đó, tại lúc diễn ra hội nghị khách hàng, lúc tại bàn tiệc và lúc đứng chung với những vị khách khác… tất cả đều có hình ảnh nàng đứng cạnh hoặc ngồi cạnh Kha. Nàng chợt nhận ra một điều gì đó hơi ngờ ngợ về Kha và tự hỏi liệu nàng có vai trò gì ở đây khi phải sang giúp việc cho Kha?
Khi xe vừa lăn bánh thì đồng hồ cũng đã điểm 3 giờ chiều. Nếu về đến công ty thì cũng sắp giờ tan tầm thôi. Kha hỏi “Em ổn chứ?”. Nàng đáp bằng một cái gật đầu nhẹ. Kha bảoanh tài xế chỉnh điều hòa lạnh thêm rồi quay sang bảo nàng “Em có vẻ mệt lắm nhỉ?”. Nàng đáp “Em không sao”, tuy nhiên cũng vì mệt thật nên nàng xoay nhẹ mình nghiêng ra phía cửa kính xe, tựa đầu vào ghế và nhắm mắt lại, vừa như để tranh thủ nghỉ ngơi một chút vừa để tránh bớt những câu hỏi của Kha. Nàng cảm nhận hơi lạnh từ điều hòa đang phả ra và chiếc áo nàng mặc hôm nay không đủ giữ ấm cho nàng. Kha cũng im lặng cho đến khi xe về đến công ty.
Ngày hôm ấy trời có mưa nhẹ và không khí cũng mát dịu dễ chịu. Bước ra khỏi xe, nàng cùng Kha đi vào văn phòng. Sau khi nghe Kha dặn dò một số việc cần làm cho sáng hôm sau, nàng từ giã anh ta, bước vội lên phòng làm việc trên tầng hai của tòa nhà. Một số nhân viên nhìn theo nàng, nàng có cảm giác rằng có người trong số họ dường như đang to nhỏ nói gì đó về nàng. Có lẽ họ bắt đầu để ý đến sự hiện diện của nàng và những việc mà nàng cùng làm với giám đốc Kha. Nghĩ đến đó nàng thấy mình không được thoải mái cho lắm.
Căn phòng dành cho nàng trên tầng hai khá là biệt lập. Ít có nhân viên khác có việc cần lên trên này. Chỉ có cánh cửa bước ra ban công là mở để lấy gió trời vào cho hành lang. Còn những phòng khác (khoảng 4-5 phòng) thì vẫn thường đóng kín. Cuối hành lang, có một phòng nhỏ làm kho để vật dụng của nhân viên lao công và một nhà vệ sinh. Nàng vào phòng, cảm giác mệt, tay chân tê mỏi. Nàng trút bỏ chiếc đầm đang mặc, cẩn thận gấp áo đặt vào trong túi xách, trở lại mặc bộ trang phục công sở lúc ban sáng, mang lại đôi tất da, đôi giày thấp đế và kẹp lại đuôi tóc, trở lại hình dáng cô nhân viên nghiêm túc, chỉnh chu khi trở về nhà.
Đứng trước gương, nàng thấy mình hôm nay có vẻ mặt hơi khác lạ. Nàng tự hỏi chuyện gì đang xảy ra và nó sẽ được tiếp tục như thế nào trong những ngày tới? Có lẽ phải trở về nhà báo lại với cô thì mới được nghe cô chỉ bảo thêm vậy.
Nàng xuống trở lại dưới sân, anh tài xế đã quay đầu xe chờ đợi. Chú bảo vệ mở cổng và mỉm cưới chào nàng. Xe lại lăn bánh đưa nàng trở về nhà. Nàng mở xấp tài liệu mà khi nãy Kha đã đưa và bảo nàng xem trước. Đó là mẫu mã thời trang châu Á viết bằng tiếng Anh, một số tài liệu viết về công việc của một nhân viên tiếp thị sản phẩm. Nàng chú ý đến những sản phẩm – những kiểu giày thời trang, giày cao gót, trang phục lót và nhiều thứ phụ kiện của thời trang phụ nữ… “Để về nhà mới xem tiếp chi tiết thôi”, nàng nghĩ. Tưởng tượng bé con chắc đang trông mong mẹ về. Chỉ chut thoáng nghĩ đến bé con thế thôi mà cái mệt dường như tan biến. Nàng tự mỉm cười với mình, thì thầm “Bé yêu, mẹ đang vê đây!”.
Cô chồng nàng là một phụ nữ giỏi giang. Nàng chịu ơn cũng như được sự bảo bọc, dẫn dắt rất nhiều từ bà. Bà không có gia đình nên từ lâu bà đã dành hầu hết thời gian của mình cho việc làm ăn và đã gầy dựng nên một cơ ngơi riêng cho mình tại thành phố này, trong khi những người khác bên gia đình chồng nàng thì vẫn ở lại quê nhà. Bà xem chồng nàng như con từ khi anh về thành phố học hành rồi sau đó làm việc và sinh sống ở đây. Rồi khi nàng cùng anh kết hôn, bà cũng xem đứa cháu dâu ấy như con dâu thân thích của mình. Chuyện về người cô chồng của nàng đơn giản là thế!
Nàng quý bà ở nhiều điểm. Trước tiên là nàng khâm phục cái tinh thần siêng năng, tự lực và tính dứt khoát rõ ràng của bà. Sau là cảm mến cái tình mà bà đã dành cho nàng và vợ chồng nàng. Cả hai vợ chồng cùng sống trong một căn nhà mà bà ban đầu dùng để mở một shop thời trang. Cái cửa hiệu ấy cũng là nơi mà nàng đã vào phụ việc ngay từ khi mới quen anh – người chồng yêu quý hiện nay của nàng. Thuở ấy, đứa con gái bơ vơ, lạc lõng với đầy chuyện truân chuyên đã bước về ra mắt làm quen với gia đình bên chồng không phải là gặp bố mẹ anh đầu tiên mà là gặp cô chồng đầu tiên.
Một thứ tình cảm quyến luyến đặc biệt hình thành dần dần giữa cô chồng và nàng. Nó giống như thứ tình mẹ con mà lâu thật lâu nàng vẫn từng ao ước có. Và ở bà cũng thế. Bà cũng sớm có sự cảm thương đối với đứa con gái mà cháu trai của bà đã chọn làm bạn. Trong tâm trí của nàng, bà là hình ảnh của một người mẹ.
Sau đám cưới, vợ chồng nàng về ở trong ngôi nhà của cô chồng. Một phần nhà được dành riêng cho đôi vợ chồng son ấy và nàng bước vào cuộc sống lặng lẽ, êm đềm của một người vợ bên cạnh anh, trong ngôi nhà của người cô chồng bao dung ấy. Cuộc sống của vợ chồng nàng êm đềm đi qua những ngày tháng tươi đẹp nhất, trong đó phần công ơn của cô là rất quan trọng. Cho đến ngày nàng khai hoa nở nhụy, bé con chào đời, cô chồng cũng trở thành người mẹ đỡ đầu cho đứa con gái bé bỏng của nàng.
Những ngày tháng vẫn tiếp tục trôi qua, bà bắt đầu phát triển thêm một số những hoạt động kinh doanh mới và nàng được bà dẫn dắt từng bước làm quen với công việc. Trong những buổi gặp giao lưu với những bạn bè làm ăn với bà, nàng được cô giới thiệu và làm quen với nhiều người. Và vào một trong số những buổi như thế, nàng đã biết Kha, người mà sau này trở thành sếp của nàng.
Sơn, chồng nàng, là người nghiêm túc, hơi khó tính, nhưng là người say mê công việc. Anh chẳng rành mấy về chuyện kinh doanh, chỉ biết thiên về học thuật. Công việc của anh cần đến sự chuẩn mực, chỉnh chu. Anh tham gia làm việc cho nhiều dự án và thỉnh thoảng vẫn đi công tác xa nhà. Anh cũng thường phải lui tới quê nhà để thăm cha mẹ ở quê. Và một dịp may đến với anh khi anh trúng tuyển và được châp thuận cấp một học bổng tu nghiệp hai năm ở nước ngoài. Khi nàng bắt đầu nhận việc làm với Kha, thì Sơn cũng chia tay vợ để lên đường tu nghiệp.
Nàng nhớ kỹ cái đêm cuối trước khi anh đi, nàng hầu như không thể chợp mắt được. Gì thì gì chứ xa nhau cỡ vài ngày đến một tuần như trước giờ nàng còn chịu được, chứ lâu đến 2 năm thì nàng thật khó tưởng tượng nỗi. Sơn dường như cũng cảm nhận rất rõ những cảm giác đó của nàng. Anh nằm ôm nàng trong tay, có lúc thì nói những lời thủ thỉ, dặn dò, lúc thì dỗ dành, cưng nựng… Nhìn vẻ mặt tiu nghỉu và ánh mắt rơm rớm của vợ, Sơn cũng thấy chạnh lòng. Anh an ủi nàng rằng 2 năm sẽ qua rất mau, nàng cứ yên tâm ở với cô và chăm sóc bé con cho tốt. Sơn không hiểu gì nhiều về chuyện của cô, nên tin rằng nàng cứ ở nhà phụ việc cho cô là cũng ổn và vui rồi. Đêm ấy, nàng đã có một đêm thật cuồng nhiệt bên chồng…
Sáng ra, nàng cùng cô tiễn Sơn ở sân bay. Về nhà, nàng cố tỏ ra vui vẻ, bình thường, nhưng ít ai biết chuỗi ngày mất ngủ sắp bắt đầu ở nàng…
Yêu – Thật thăng hoa, thật hạnh phúc khi bên nhau, nhưng cũng thật xót xa, đau lòng khi xa cách! “Em sẽ ráng chịu đựng, chờ anh về!” – Nàng chỉ có thể tự nhủ như thế thôi…
Điều thật sự khiến nàng khó xử khi xa chồng, đó là khi nhận việc ở công ty của Kha, nàng phải gần như ứng xử như thể là một phụ nữ tự do, không bị ràng buộc bởi gia đình. Tính chất công việc cũng tốn nhiều thời gian và cũng có thể sẽ có những lúc đi công tác xa. Chẳng ai, kể cả cô chồng và chồng nàng, trước đó yêu cầu nàng làm những công việc nhiều như thế cả! Lại còn bé con ở nhà nữa. Nếu không vì chính cô chồng yêu cầu, nàng đã chẳng bao giờ tự mình đón lấy những loại công việc như vậy. Một trong những yêu cầu mà Kha nói với nàng ngay trong buổi đầu đến nhận công việc, đó là: “Đừng kể chuyện gia đình của em cho những nhân viên ở công ty cũng như cho những đối tác, khách hàng của anh biết nhé”. Nàng không hiểu vì sao, nhưng chuyện đó cũng không quan trọng nên nàng cũng cam kết với Kha như thế.
Và nàng, trong những lúc liên lạc thư từ hoặc nói chuyện với chồng qua điện thoại thì cũng không hề kể chi tiết về những gì mà nàng làm việc ở công ty của Kha. “Có nói, chỉ làm cho anh bận tâm thêm mà thôi!” – Nàng tự nhủ mình như thế.

Đăng nhận xét