Blog tinh yeu cam dong nhat Nhớ lại mối tình duy nhất của cô cho đến lúc này, đã đá cô vào một ngày đẹp trời, hắn chỉ nói mỗi câu “xin lỗi”. Báo hại cô thất tình thời gian dài, rồi vất vưởng cảnh ế suốt mấy năm trời.
Cuộc hẹn với một chàng kỹ sư tin học.
Đeo một cặp kiếng dày, vừa nhìn là biết đây hẳn là một tên mọt sách thứ thiệt. Khuôn mặt thiết tự nhiên, tay cứ cầm ly nước xoay xoay. Lâu lâu lại ngước mặt lên cười ngơ, cứ ấp úng mãi không nói được gì.
Rõ ràng trên mạng nói chuyện bạo dạn, mạnh mẽ khí thế lắm mà. Sao đến khi gặp lại ngồi như cục thịt thừa vậy.
Khánh Linh phải mặt dày mở lời trước “Anh đợi tôi lâu chưa?”
Anh ta lắc đầu “Không lâu lắm” giọng nhỏ hết sức.
“Anh nhút nhát hơn tôi nghĩ nhỉ. Tại chúng ta nói chuyện vài lần trên mạng rồi, tôi cứ nghĩ anh cũng thuộc tuýp người cởi mở, dễ trò truyện cơ” Khánh Linh nói tiếp.
“Do thằng em trai nó nói chuyện hộ tôi đấy” Anh ta thật thà.
Khánh Linh chỉ biết cười trừ “À ra vậy”.
Rồi không khí xung quanh tĩnh lặng lạ thường. Khánh Linh thấy thật phí thời gian đến đây gặp anh ta ngày hôm nay.
Lúc cô phục vụ bê café tới, anh ta nhiệt tình hết mức, đứng dậy bê hộ café, khiến café đổ một ít lên áo anh ta.
Anh ta lấy khăn giấy lau nhưng vết café mau khô, bám vào áo nhanh hơn.
“Anh vào nhà vệ sinh lấy nước gột đi” Khánh Linh đề nghị.
“Vậy cô đợi tôi một lát nhé”
Khánh Linh lợi dụng cơ hội đó chuồn về trước. Lại phí thời gian cho một cuộc hẹn vô bổ.
Vừa ra khỏi quán, điện thoại reo.
“Qua nhà chị đi, chở chị đi công việc nhé” Chị gái của Khánh Linh nhờ.
“OK luôn, chị chuẩn bị sẵn đi. Em qua rồi mình đi luôn” Khánh Linh mau chóng lấy xe, chạy đến nhà chị gái.
“Nay cuối tuần mà chị đi công việc gì vậy?” Khánh Linh hỏi chị khi chị gái ra mở cổng.
“À có gì đâu, nay bác sĩ hẹn đưa con Lucky nhà chị đi gặp bạn trai. Cho hai bên tìm hiểu rồi…ấy mà” Chị Khánh Trang vui tính.
“OK luôn, chị chuẩn bị sẵn đi. Em qua rồi mình đi luôn” Khánh Linh mau chóng lấy xe, chạy đến nhà chị gái.
“Nay cuối tuần mà chị đi công việc gì vậy?” Khánh Linh hỏi chị khi chị gái ra mở cổng.
“À có gì đâu, nay bác sĩ hẹn đưa con Lucky nhà chị đi gặp bạn trai. Cho hai bên tìm hiểu rồi…ấy mà” Chị Khánh Trang vui tính.
Con Lucky là con chó Nhật lông màu kem, được chị Khánh Trang cưng nựng chau chuốt, tỉ mẫn như con cái.
Khánh Linh nhăn mặt “Bà thiệt là rảnh hết sức, không nói sớm, tui đi về nhà ngủ luôn cho rồi. Đến chó còn có bạn trai, than ôi số phận hẩm hiu của mình không bằng con chó. Mà phối giống thì kêu đi phối giống, bày đặc gặp bạn trai. Rõ rách việc, chó thôi mà, cần gì dùng từ hoa mỹ thế.
“Cuối tuần có ai rủ mày đi chơi đâu. Chị không rủ mày thì mày có mà nằm dài ở nhà cắm mặt vô TV. Bạn bè mày người ta cũng bận rộn con cái hết cả, có ai rảnh như mày đó. Ủa mà mày mới đi đâu hay sao? Ăn mặc coi bộ cũng diện đấy, lại đi gặp mặt hả?” Chị Khánh Trang soi mói.
“Thôi, thôi, đừng nói nữa. Vừa gặp cái thằng dở hơi không chịu được. Miệng nó được đúc khóa bằng vàng, mỗi lần nói phải nhập mật mã tinh vi, cả buổi trời không nói quá 5 câu”Khánh Linh rùng mình.
“Bởi vậy, mới nói mày không đi với chị cũng đi gặp toàn cái thứ gì không đâu. Ở cái tuổi này thì toàn cái thứ trôi sông, dạt chợ nó mới tắp vô mày thôi. Mà chở chị đi nhanh lên, kẻo người ta đợi” Khánh Trang hối.
Đậu ơi ra đóng cửa cho mẹ đi con. Con trai 7 tuổi của Khánh Trang chạy ra
“Con chào dì Linh, nay dì Linh đi đâu mà mặc đồ đẹp vậy”
“Dì con đi cua trai mà bị cua kẹp, bỏ chạy mất xác” Khánh Trang xỏ.
“Chị này, dì chở mẹ cho đi phối giống cho con chó nhà con. Làm nhiệm vụ cao cả phải ăn mặc cho tươm tất” Khánh Linh nói với cu Đậu.
Đậu đưa ngón tay lên miệng, làm bộ im lặng “Suỵt, dì đừng kêu con Lucky là chó, mẹ lại mắng đó. Mẹ toàn kêu nó là “con cưng” với cả “em” thôi”
Khánh Linh xua tay “Ôi trời, mẹ con bị bệnh lâu năm rồi, chắc kiếp trước bả với con chó này là mẹ con nên kiếp này có duyên kỳ ngộ đó”
Đậu cười theo lời nói của dì.
Khánh Trang đưa tay đập vào lưng em gái “Bởi vậy mới không ai rước mày đi đó nhe, ăn nói thô thiển, không ý tứ xíu nào”
“Kệ em”
“Thôi dì đi nhé, Đậu vô coi nhà với chị Bắp đi nhé. Bữa sau dì rảnh, dắt hai đứa đi chơi” Khánh Linh chào cu Đậu.
“À, hôm trước chú Phước qua nhà chơi có nhắc dì đó” Đậu nhớ
“Thôi con kêu dì con nay có người yêu rồi nhé. Kêu chú ấy làm ơn làm phước, tích đức, tha cho dì đi” Khánh Linh vẫy tay với cu Đậu.
“Dạ con chào mẹ, con chào dì” Đậu chào hai người
“Lát hai chị em ăn cơm trước đi nhé. Mẹ nấu sẵn rồi đó” Khánh Trang nhẹ nhàng ôm Lucky lên xe.
Phước là người đàn ông bóng bẩy, chau chuốt về ngoại hình rất nhiều, là cấp dưới của chồng Khánh Trang. Gặp Khánh Linh một lần đến nhà Khánh Trang chơi, gặp Linh đã theo sát cô.
Hắn mời cô đi ăn ở nhà hàng sang trọng, ăn mặt bảnh bao. Ánh mắt cứ láo liếng nhìn xung quanh. Lúc cô phục vụ bê nước lọc ra trước, tay đã chạm tay người ta, nháy mắt, cười thả dê.
Khánh Linh cười khẩy, với cái thể loại thế này đã thành bản chất, không phải nhất thời.
“Em chọn món gì, chọn đi” Hắn đẩy menu về phía Khánh Linh.
Cô lật ra chọn ngay món đắt nhất, đã cất công đến đây, ăn cho đáng.
“Món này bổ quá không tốt đâu em, ở tuổi này rồi em nên nghĩ đến vóc dáng. Đừng để vì ăn uống một bữa mà khổ công tập thể dục để giảm cân” Phước ghé mắt xem, lên tiếng ngay.
Buồn tập 1. Khánh Linh lịch sự, chọn món khác, giá mềm hơn chút.
“Ôi thôi thôi, món này là anh phản đối kịch liệt, ăn món này về lên mụn ngay” Phước lại ý kiến.
“Dạ không món ăn của nhà hàng chúng em là vô cùng tốt cho sức khỏe khách hàng. Anh an tâm về chất lượng” Cô nhân viên đứng ghi món nhẹ nhàng giải thích.
“Cô thì biết cái gì, cô mới vào làm phải không? Nhìn là biết không có gout ẩm thức chút nào. Phụ nữ ăn mấy món này không tốt cho sắc đẹp đâu”
Buồn tập 2.
“Thôi nhìn là biết em không có kinh nghiệm đi ăn nhà hàng. Chỉ có mấy người quê mùa chưa bao giờ được đi ăn những nơi sang trọng mới cắm đầu vô chọn món đắt đỏ như thế, thôi để anh chọn cho”Phước tiện tay lôi cuốn menu về phía mình.
Hắn chọn hai đĩa salad với vài món lặt vặt.
Cô nhân viên dù mặt tươi cười, nhưng vẫn lộ rõ sự ngán ngẫm với mấy tên ưa nổ thế này.
Khánh Linh cũng cười thầm mấy cái loại ki bo kiệt sỉ như vậy. Đã thế rủ đi ăn quán bình dân cho phù hợp, bày vẽ đến nhà hàng. Nói thật khoa trương, mà thể hiện những hành động người khác nhìn vào chi biết cười trừ.
“Rồi, gọi món xong. Xin phép anh vào nhà vệ sinh một lát” Phước đứng dậy.
Nhìn là biết lão lại vào đó để bôi thêm lớp dầu bóng nhoáng, ruồi đậu lên phải trượt chân té gãy.
Khánh Linh không cam tâm quyết cho lão này một vố, vẫy cô phục vụ ban nãy gọi thêm nhiều món ăn, gồm cả những món bị hắn ngăn lại. Quyết mở tiệc thật sự.
Cô rút điện thoại ra, gọi ngay thằng bạn Béo đang nhàn rỗi, đến tụ tập ngay và luôn.
Buồn tập 2.
“Thôi nhìn là biết em không có kinh nghiệm đi ăn nhà hàng. Chỉ có mấy người quê mùa chưa bao giờ được đi ăn những nơi sang trọng mới cắm đầu vô chọn món đắt đỏ như thế, thôi để anh chọn cho”Phước tiện tay lôi cuốn menu về phía mình.
Hắn chọn hai đĩa salad với vài món lặt vặt.
Cô nhân viên dù mặt tươi cười, nhưng vẫn lộ rõ sự ngán ngẫm với mấy tên ưa nổ thế này.
Khánh Linh cũng cười thầm mấy cái loại ki bo kiệt sỉ như vậy. Đã thế rủ đi ăn quán bình dân cho phù hợp, bày vẽ đến nhà hàng. Nói thật khoa trương, mà thể hiện những hành động người khác nhìn vào chi biết cười trừ.
“Rồi, gọi món xong. Xin phép anh vào nhà vệ sinh một lát” Phước đứng dậy.
Nhìn là biết lão lại vào đó để bôi thêm lớp dầu bóng nhoáng, ruồi đậu lên phải trượt chân té gãy.
Khánh Linh không cam tâm quyết cho lão này một vố, vẫy cô phục vụ ban nãy gọi thêm nhiều món ăn, gồm cả những món bị hắn ngăn lại. Quyết mở tiệc thật sự.
Cô rút điện thoại ra, gọi ngay thằng bạn Béo đang nhàn rỗi, đến tụ tập ngay và luôn.
Phước bước về chỗ ngồi, không quên tươi cười
Nhân viên hai người bê thức ăn ra.
“Chúng tôi đâu có gọi món này” Phước hơi hoảng.
“Là bạn gái anh gọi”
Khánh Linh e lệ gật đầu.
Hắn đang định nói gì với cô, thì một tên béo híp đã bước đến ngồi cạnh cô.
Hắn đang định nói gì với cô, thì một tên béo híp đã bước đến ngồi cạnh cô.
“Em xin giới thiệu đây là bạn em, vì bạn em làm gần đây, cũng đến bữa. Cậu ấy ăn cũng không nhiều đâu, chắc anh không để bụng đâu phải không?” Khánh Linh vẫn nhỏ nhẹ.
Phước đành cắn răng, trưng ra vẻ mặt giả tạo “Không…không…thành vấn đề”
Phước nhìn tên béo ăn như hàm đội, bên cạnh Khánh Linh cứ chốc chốc lại cười với hắn, hắn bấm bụng tỏ ra bình thản.
Lúc nhân viên đưa hóa đơn thanh toán, biểu cảm của Phước vô cùng thất thần. Dám chắc đây là lần đầu tiên, và duy nhất trong đời hắn để bị chơi thế này.
Hắn chần chừ một lúc lâu, định mở miệng nói gì đó. Khánh Linh bấm điện thoại gọi anh rễ khoe hôm nay được hắn dẫn đi ăn, lời hắn định nói nuốt lại ngay. Sợ mất mặt với Sếp nên mau chóng gom hết số tiền đưa cho nhân viên. Cô nhân viên lịch sự cảm ơn.
Béo Híp và Khánh Linh cũng cảm ơn hắn rồi chuồn thẳng, để lại hắn với sự cay đắng.
Nghĩ lại đến tên ki bo đó Khánh Linh tặc lưỡi.
“Sao lại tặc lưỡi vậy” Khánh Trang hỏi.
“Nghĩ tới cái tên Phước trùm sò đó ớn quá, chắc nó hận em lắm. Haha”
“Lúc nào mày cũng chơi xỏ người khác, biết bao giờ mới có người yêu, có chồng như người ta không biết” Khánh Trang lo lắng.
“Em cũng muốn lắm chứ, mà duyên chưa tới” Khánh Linh đau lòng.
“Thôi mệt quá, lo tập trung lái xe đi” Khánh Trang nhắc nhở.
Béo Híp và Khánh Linh cũng cảm ơn hắn rồi chuồn thẳng, để lại hắn với sự cay đắng.
Nghĩ lại đến tên ki bo đó Khánh Linh tặc lưỡi.
“Sao lại tặc lưỡi vậy” Khánh Trang hỏi.
“Nghĩ tới cái tên Phước trùm sò đó ớn quá, chắc nó hận em lắm. Haha”
“Lúc nào mày cũng chơi xỏ người khác, biết bao giờ mới có người yêu, có chồng như người ta không biết” Khánh Trang lo lắng.
“Em cũng muốn lắm chứ, mà duyên chưa tới” Khánh Linh đau lòng.
“Thôi mệt quá, lo tập trung lái xe đi” Khánh Trang nhắc nhở.
Trước bệnh viện thú cưng
Thấy rất đông mấy bà cô đứng tuổi, ăn mặc sang trọng, và nhiều thanh niên có vẻ nhà có điều kiện đang cưng nựng thú cưng của mình, vuốt ve.
Khánh Linh nói với chị mình“Trời ơi là trời, coi mấy cái con quỷ kia kìa, lên bàn nhậu là được rồi đó. Cũng có nhiều người rỗi hơi như chị ghê, cưng cưng, nựng nựng. Rảnh quá mà. Có dư tiền, dư thời gian đến mấy trung tâm trẻ mồ côi chăm sóc giúp người ta, suốt ngày ôm chó, ẵm mèo. Nhìn ngứa mắt quá”
“Sở thích của người ta mà, cô cấm được hết chắc. Mà sớm muộn chị chắc chắc mày cũng phải tìm một con thú cưng về mà giải sầu, nghe mày tâm sự chứ phần đời sau này mày biết sống với ai” Khánh Trang nói.
“Chị xem thường em quá. Thú mà em nuôi sẽ biết ngày ngày gọi em dậy đi làm, biết trân trọng em, chở em đến bất kỳ đâu em muốn, an ủi, cho em tựa vào khi em buồn” Khánh Linh cự lại
Khánh Linh nói với chị mình“Trời ơi là trời, coi mấy cái con quỷ kia kìa, lên bàn nhậu là được rồi đó. Cũng có nhiều người rỗi hơi như chị ghê, cưng cưng, nựng nựng. Rảnh quá mà. Có dư tiền, dư thời gian đến mấy trung tâm trẻ mồ côi chăm sóc giúp người ta, suốt ngày ôm chó, ẵm mèo. Nhìn ngứa mắt quá”
“Sở thích của người ta mà, cô cấm được hết chắc. Mà sớm muộn chị chắc chắc mày cũng phải tìm một con thú cưng về mà giải sầu, nghe mày tâm sự chứ phần đời sau này mày biết sống với ai” Khánh Trang nói.
“Chị xem thường em quá. Thú mà em nuôi sẽ biết ngày ngày gọi em dậy đi làm, biết trân trọng em, chở em đến bất kỳ đâu em muốn, an ủi, cho em tựa vào khi em buồn” Khánh Linh cự lại
“Sao thú của mày nghe như mấy tên xe ôm vậy, kiểu khách hàng là thượng đế…” Khánh Trang cười.
“Chị này, suốt ngày mỉa mai. Sao mình là chị em mà số phận khác nhau vậy không biết, chị hơn em có 5 tuổi mà giờ con hai đứa, một đứa 10 tuổi, một đứa 7 tuổi. Anh rễ thành đạt, công việc của chị cũng thuận lợi. Ai như em, hẩm hiu hết chỗ nói ” Khánh Linh âu sầu.
“Phải rồi đó, âu cũng do ăn ở. Bằng tuổi cô bây giờ bé Bắp đã 5 tuổi rồi đấy. Bạn bè cô cũng đã có đứa có 2 đứa con rồi, chỉ có mỗi cô…” Khánh Trang nói thêm.
“Được rồi, chị có phải chị em không vậy” Khánh Linh lườm.
“Được rồi, chị có phải chị em không vậy” Khánh Linh lườm.
Khuôn viên bệnh viện cho thú rất mát mẻ, với nhiều cây xanh, khu vui chơi cho cho thú. Hai chị em Khánh Linh chọn một bàn đá dưới một gốc cây ngồi nghỉ, đợi đến lượt y tá đến gọi.
Khánh Linh lộ rõ vẻ chán nản, nhìn lung tung xung quanh. Mắt ngay lập tức nhận tín hiệu từ một bàn đá cách đó không xa.
Một chàng trai tuấn tú, đang chăm chuốt cho gốc bonsai. Khánh Linh tập trung mắt về hướng đó, không biết anh ta xuất hiện từ lúc nào. Khánh Linh vội vàng đập tay chị mình bên cạnh
“ Ai….ai…ai đó chị”
“Ai mà cô cuống như gặp ăn cướp vậy” Khánh Trang bỏ tay em gái ra
Nhìn theo hướng tay Khánh Linh chỉ, bật cười “Bác sĩ Hải chủ bệnh viện thú cưng này đấy”
“Sao trước giờ chị không nói cho em biết bệnh viện này có bác sĩ anh tú đến thế?”
“Mày có hỏi bao giờ đâu mà nói, mày cứ tưởng bác sĩ thú y toàn là mấy cái ông đến phối giống cho heo, cho bò. Rồi đỡ đẻ cho chúng như hồi ở nhà bà dưới quê chứ gì?” Khánh Trang hỏi.
“Đáng lẽ chị phải nói để em còn biết mà đưa chị đến đây thường xuyên. Thấy em gái ế mà không tìm cách giúp đỡ. Chị gì đâu mà tốt ghê” Khánh Linh trách.
Khánh Trang thờ ơ nhìn em gái “Nói làm gì, mày không xứng với người ta đâu em ơi. Mà chắc gì người ta còn độc thân”
“Có cần phũ phàng vậy không chị? Nếu anh là bông đã có chậu, em nguyện đập chậu cướp bông” Khánh Linh cương quyết.
Từ xa thấy khách hàng quen, Hải chủ động đến chào hỏi.
Từ xa thấy khách hàng quen, Hải chủ động đến chào hỏi.
“Chào chị, hôm nay chị đưa Lucky đến như lịch hẹn đúng không?”
“Bác sĩ giỏi quá, nhớ tên con chó này luôn” Khánh Linh mau miệng.
Khánh Trang đẩy nhẹ em gái, rồi nói với Hải “Chị đang đợi y tá gọi đến lượt. Đây là em gái chị, nó không yêu động vật cho lắm”
“Em nói không yêu hồi nào, chỉ là chưa có thời gian để chăm sóc một thú cưng thôi. Vài hôm nữa em đi mua về nuôi” Khánh Linh khẳng định.
“Hay cô ráng đợi đến khi Lucky sinh thêm cún con rồi xin về nuôi” Hải gợi ý.
Khánh Trang phản đối ngay “Không được đâu bác sĩ, nó chểnh mảng lắm, thân nó còn lo chưa xong, chăm ai cho được chứ”
Hải không đồng tình “Biết đâu được, khi chăm rồi cô ấy sẽ có trách nhiệm hơn. Cứ từ từ rồi thử, vì động vật là một người bạn đáng quý. Chúng ta yêu thương nó bao nhiêu, nó sẽ yêu thương lại bấy nhiêu”
Nghe thấy Hải có ý bênh mình, Khánh Linh vô cùng thích thú. Từ lúc Hải bước tới, miệng Khánh Linh lúc nào cũng cười tươi, nụ cười rộng cực độ.
“Thôi chào chị, em đi trước. Có gì lát các y tá sẽ hướng dẫn chị” Hải nhìn Khánh Linh “Hy vọng cô sớm trở thành khách hàng quen của bệnh viện, chào cô”
Khánh Linh nhìn Hải bước đi, có một linh cảm thật tốt đẹp xuất hiện.
“Ngậm miệng lại đi, sắp nhỏ dãi ra rồi kìa,. Gì mà mê trai ra mặt vậy không biết” Khánh Trang tặc lưỡi.
Khánh Linh vội đưa tay che miệng “Anh ấy nói hy vọng em đến đây nhiều đó chị”
Khánh Linh vội đưa tay che miệng “Anh ấy nói hy vọng em đến đây nhiều đó chị”
“Đúng là xấu mà được cái điếc. Người ta nói thế để có thêm khách hàng, có mời đến thường xuyên đâu mà tưởng bở. Chỉnh trang lại đi, mất giá quá” Khánh Trang nhắc nhở.
Từ hôm đó, Khánh Linh luôn suy nghĩ tìm mọi cách để có thể gặp lại Hải. Nghĩ tới nghĩ lui vẫn không biết cách nào vì bản thân không nuôi thú cưng, nên không có lý do gì để đến đó.
Khánh Linh lững thững đi ra sân, thấy bố đang tưới nước cây cảnh. Kỳ thực đến lúc này Khánh Linh mới có chút để ý đến vườn cây cảnh trước sân.
Sau khi tưới nước cho cây xong, bố cô lại gần mấy chậu cậy nhỏ, nhẹ nhàng lấy kéo tỉa tót cho chúng. Mấy chậu bonsai nhỏ nhắn được uốn nắn, chăm chuốt cẩn thận.
Cô để ý thấy bố bê một chậu bonsai vào để trong phòng khách, sực nhớ Hải cũng có sở thích chăm cây bonsai. Cô đi theo bố, vào ngồi nhìn ngắm cây bonsai say sưa, hy vọng nảy ra ý tưởng gì mới.
“Này sao hôm nay có sở thích ngắm cây, ngắm hoa thế này, ra chỗ khác bố chuẩn bị rủ bạn qua chơi, vào pha cho bố ấm trà” Bố nói với cô.
“Dạ” cô đi vào bếp pha trà, đến khi trở ra, bình trà đầy và nóng làm cô vô tình đổ một ít xượt qua lá cây bonsai.
“Cẩn thận xíu con” Bố nhắc.
Một lúc sau khi khách về cô thấy lá cây lúc nãy úa đi. Đầu cô nảy ra một sáng kiến, mà đúng hơn là tối kiến.
Thứ bảy, mẹ cô đi đến câu lạc bộ tập dưỡng sinh, bố thì đi họp tổ dân phố. Mỗi mình Khánh Linh ở nhà, là điều kiện thuận lợi cho cô thực hiện kế hoạch của mình.
“Dù con biết con làm thế này có lỗi với bố lắm lắm, nhưng vì tương lai chồng con của con, con đành làm chuyện bất hiếu này” Khánh Linh nhủ thầm trước cây bon sai, trước khi tưới nguyên ấm nước sôi vào rễ của cây bonsai.
Đến chiều, cây úa đi, Khánh Linh mừng trong lòng. Cô ngay lập tức thay đồ, bê chậu bonsai đến bệnh viện thú cưng.
“Chị có hẹn trước không ạ?” Một y tá hỏi.
“À không, tôi và anh Hải cùng câu lạc bộ chăm cây cảnh. Nay cây của tôi có vấn đề, muốn nhờ anh ấy giúp” Khánh Linh bịa lý do.
“Vâng, anh ấy đang ở ngoài vườn, chị đi theo lối này ra là được” Cô y tá chỉ đường.
Khánh Linh hí hung bê chậu cây bị úa đi ra vườn cây, thấy Hải đang nghiên cứu đọc sách gì ở bộ bàn đá.
Cô y ta lầm bầm “Nhớ là bác sĩ Hải đâu có tham gia clb đó đâu ta”
Cô y ta lầm bầm “Nhớ là bác sĩ Hải đâu có tham gia clb đó đâu ta”
Cô vội vàng chạy đến, đặt chậu cây trên bàn “Anh ơi anh làm ơn giúp tôi với, chậu cây của tôi không biết vài hôm nay sao lại bị úa thế này”
Hải ngước lên nhìn chậu cây “Sao thế này, chậu cây này quý lắm đấy. Của cô hả?”
Khánh Linh gật đầu, rồi lại lắc “Của bố tôi, ông thích nó lắm”
“Cô có tác động gì tới nó không, ví dụ như tưới nước gì lạ vào cây” Hải hỏi
Khánh Linh hơi chột dạ, ngặm môi, lắc đầu.
Khánh Linh hơi chột dạ, ngặm môi, lắc đầu.
“Thế nó bị sao nhỉ, nhìn nó như vừa bị nước sôi đổ vào vậy, nhiều phần như bị tổn thương nặng” Hải nhìn gốc cây.
“Anh ơi anh giúp tôi đi, đây là gốc cây bố tôi vô cùng yêu quý. Nó mà chết chắc ông đau lòng lắm” Khánh Linh làm bộ khổ sở, nắm lấy tay Hải.
Hải khó xử, lôi nhẹ tay mình ra. Khánh Linh cứ cố cầm thêm. Hải cũng đành gật đầu “Thôi cô về trước đi, tôi sẽ cố gắng, nhưng không chắc đâu. Nếu được tôi sẽ báo cô”
“Anh ơi anh giúp tôi đi, đây là gốc cây bố tôi vô cùng yêu quý. Nó mà chết chắc ông đau lòng lắm” Khánh Linh làm bộ khổ sở, nắm lấy tay Hải.
Hải khó xử, lôi nhẹ tay mình ra. Khánh Linh cứ cố cầm thêm. Hải cũng đành gật đầu “Thôi cô về trước đi, tôi sẽ cố gắng, nhưng không chắc đâu. Nếu được tôi sẽ báo cô”
“Vậy anh cho tôi số điện thoại đi” Khánh Linh nhanh nhảu.
Khánh Linh cảm thấy khá hài lòng, khi bước ra khỏi bệnh viện thú cưng. Cô cười tít mắt trên đoạn đường về. Tới nhà đã nghe bố rên rỉ vì mất chậu cây
“Linh ơi, có ai vào ăn cắp mất chậu cây của bố rồi”
“Không phải đâu bố, con mượn đấy. Con bê sang cho anh rễ mượn vài hôm, anh ấy bảo cây ấy hợp phong thủy gì đấy, độ hơn tuần trả lại” Khánh Linh đáp
“À vậy hả? Làm bố lo cuống cả lên” Bố cô thở phào.
“Mẹ bảo rồi, từ từ con về hỏi cho rõ, mà bố con cứ cuống lên” Mẹ cô dọn cơm ra bàn.
Suốt buổi ăn, bố mẹ cười nói vui vẻ, khiến cô thấy áy náy vô cùng. Cảm thấy bản thân thật đê tiện.
Ngày nào, cô cũng kiếm cớ nhắn tin hỏi thăm chậu cây
“Tôi đang cố chăm nó, cô yên tâm nhé” Là câu trả lời lần nào Hải cũng trả lời cô.
Cô cũng không tìm ra lý do gì để hoi han nhiều hơn.
Một ngày đang đi làm, cô nhận được điện thoại của Hải cô lưu là MR. Right.
“A lô, em nghe” giọng cô ngọt vo cùng, khiến cho đồng nghiệp ngồi bên cạnh nhăn hết cả mặt.
“Lát cô ghé bệnh viện nhé, tôi có chuyện muốn nói với cô” Hải nói trong điện thoại.
“Vâng, xong việc em sẽ sang ngay. Chào anh” Khánh Linh nhẹ nhàng cúp điện thoại, miệng cười mỉm.
“Tay chân tao queo quắp hết lại rồi nè. Nghe mày nói chuyện với tên nào mà điệu chảy nước ra, chả giống mày xíu nào, giả tạo” Đồng nghiệp nhìn cô bĩu môi.
“Tay chân tao queo quắp hết lại rồi nè. Nghe mày nói chuyện với tên nào mà điệu chảy nước ra, chả giống mày xíu nào, giả tạo” Đồng nghiệp nhìn cô bĩu môi.
“Kệ tao, làm việc đi” Khánh Linh hét lên.
“Biết rồi, con quỷ. Như Trương Phi á, mà nói chuyện với trai thì dẹo như cọng bún” Đồng nghiệp xoay ghế lại về chỗ ngồi.
Khánh Linh tung tăng đến bệnh viện
“Đây cây của cô sống lại rồi đây. Bất ngờ chưa” Hải thông báo.
Mặt Khánh Linh ỉu xìu “Sống lại rồi hả?”
Hải hơi lạ khi nhìn vẻ mặt Khánh Linh “Sao cây quý của bố cô sống lại mà cô lại không vui thế?”
“À đâu có, tôi vui lắm, vui chết đi được” Khánh Linh ngay lập tức nở nụ cười.
Tay bê chậu bonsai ra khỏi bệnh viện “Sao mày lại sống lại chứ, bây giờ tao chẳng còn lý do gì đến đây hết. Đáng ghét”
Lúc bê chậu cây về nhà, bố Khánh Linh hào hứng đón lấy “Sao bố thấy nó khác khác vậy ta, cả chậu cũng khác luôn”
“Lúc di chuyển cái chậu bị bể, chắc anh rễ cho vào cái chậu mới đấy, hình như anh ấy có cắt tỉa lại đôi chút” Khánh Linh uể oải đáp, lết về phòng.
“Anh rễ con mà cũng có khiếu thế. Mà con sao thế, ốm à?” Bố cô hỏi han.
Cô lắc đầu, mặt vẫn xị, chán nản. Lên phòng nằm xoài ra giường.
Khi Khánh Linh vừa đi khỏi bệnh viện, cô y tá hỏi Hải
“Sao anh không nói với cô ấy là cây của cô ấy sắp chết, mà lại đưa chậu cây của anh cho cô ấy”
“Cô không nghe cô ấy nói cây đó rất quan trọng với bố cô ấy sao. Mà cây của bố cô ấy, chưa hẳn là sẽ không sống trở lại. Tôi sẽ cố gắng chăm chút nó xem sao, một phần rễ còn lại vẫn tốt” Hải có chút hy vọng.
“Có khi nào cô ấy thích bác sĩ, tìm cách tiếp cận không nhỉ?” Cô y tá tò mò
.
“Tôi cũng có sức hút vậy sao?” Hải sửa lại gọng kính.
.
“Tôi cũng có sức hút vậy sao?” Hải sửa lại gọng kính.
“Bác sĩ không biết thật hay giả vờ không biết thế, nhiều khách hàng nữ đến đây là vì muốn được gặp bác sĩ đó” Cô y tá nói thêm.
“Vậy tốt quá, tôi còn có thể dùng nhan sắc để tăng số lượng khách hàng nữa. Thôi làm việc tiếp đi nhé” Nói xong Hải quay đi.
Vợ chồng chị gái đi về que giỗ tổ, nhờ Khánh Linh qua ở cùng hai cháu nhỏ. Ba dì cháu tối nào cũng nằm ăn bim bim xem phim hoạt hình, đôi lúc cô tự thấy mình còn thật nhí nhảnh so với độ tuổi 29. Cô nghĩ thà cứ trẻ con mãi, khỏi lớn, khỏi già, khỏi lo toan. Không bị hỏi han đủ thứ về công việc, yêu đương chồng con…đủ thứ trên đời.
Vợ chồng chị gái đi về que giỗ tổ, nhờ Khánh Linh qua ở cùng hai cháu nhỏ. Ba dì cháu tối nào cũng nằm ăn bim bim xem phim hoạt hình, đôi lúc cô tự thấy mình còn thật nhí nhảnh so với độ tuổi 29. Cô nghĩ thà cứ trẻ con mãi, khỏi lớn, khỏi già, khỏi lo toan. Không bị hỏi han đủ thứ về công việc, yêu đương chồng con…đủ thứ trên đời.
Chị gái gọi điện nhớ cho Lucky ăn. Cô lục đồ ăn cho chó trong tủ đã hết, trời tối lười đi mua nên cô đổ đại cho nó bát thức ăn thừa để lẫn trong đống chén 3 dì cháu ăn lúc chiều.
“Chó thì ăn cái gì mà không được, nhiều chuyện”
Đổ cho Lucky ăn xong, cô quay lại phòng các cháu. Sáng ra cu Đậu đã hốt hoảng chạy lên gọi dì
“Dì ơi Lucky bị sao rồi, nó ói quá trời, nằm xụi lơ”
Khánh Linh giật mình, đầu tóc bù xù chạy xuống. Vừa nhìn là biết tối qua đổ cho nó ăn thừa để từ lúc nào, chắc nó đau bụng rồi.
Khánh Linh thay đồ, dặn Bắp ở nhà canh nhà, dắt theo cu Đậu bế Lucky đi đến bệnh viện thú cưng.
Vừa nhìn thấy Lucky cô y tá nhận ran gay, nó có một cái thẻ đặc trưng đeo trên cổ. Hải đến kiểm tra cho nó, thấy nó có vấn đề về tiêu hóa.
Khánh Linh thay đồ, dặn Bắp ở nhà canh nhà, dắt theo cu Đậu bế Lucky đi đến bệnh viện thú cưng.
Vừa nhìn thấy Lucky cô y tá nhận ran gay, nó có một cái thẻ đặc trưng đeo trên cổ. Hải đến kiểm tra cho nó, thấy nó có vấn đề về tiêu hóa.
“Nó có ăn phải gì lạ không?” Hải hỏi.
“Hôm qua dì cho nó ăn thức ăn thừa từ lúc nào á, nó đau bụng. Sáng ra ói nhiều lắm, mẹ mà biết chắc điên lên” Cu Đậu hồn nhiên nói.
Khánh Linh nhăn mặt, cảm thấy xấu hổ, đưa tay chọt chọt cu Đậu ra hiệu
“Sao vậy, sao dì chọt con?” Cu Đậu ngước nhìn cô.
Cả Hải và cô y tá đều bặm miệng cố không cười thành tiếng.
Hải cho nó uống thuốc lẫn trong thức ăn, rồi đưa thuốc cho Khánh Linh đem về
“Cô nhớ cho nó ăn thức ăn cẩn thận xíu nhé”
Khánh Linh thắc mắc “Nhà tôi nuôi chó cứ đem đồ ăn thừa cho nó ăn, vẫn lớn khỏe ù ù, có bệnh gì đâu cơ chứ. Sao cái giống này tiểu thư thế?”
“Do cơ địa nữa, từ nhỏ nó được cho ăn quen loại nào thì ăn vậy. Ăn loại khác bị dị ứng. Như nhiều người vẫn không ăn được hải sản. Hoặc nếu cô ăn cơm mãi, qua nước khác ăn món lạ, cô cũng phải cần một thời gian mới thích ứng được đúng không? Vả lại đây là giống chó cảnh nên hơi khó nuôi” Hải giải thích.
“Tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ nhé” Khánh Linh ôm Lucky ra về.
Đúng như dự đoán, cô bị chị gái la mắng xối xả khi từ dưới quê lên. Biết lỗi nên cô âm thầm đi về nhà, vừa đi vừa ấm ức, đúng là phận mình không bằng con chó cảnh. Được cưng chiều, vuốt ve. Thà làm con chó cảnh thỉnh thoảng lại được bác sĩ Hải chăm sóc thế còn sướng hơn.
Nằm trên giường điện thoại cô có tin nhắn
– Tuần sau đám cưới anh, em đến dự nhé. Anh sẽ gửi thiệp cưới cho em.
“Cái tên khốn này cũng cưới vợ rồi đấy hả? Đá mình đi rồi sống hạnh phúc thật” Khánh Linh thầm nguyền rủa tên vừa nhắn tin cho cô.
Nhớ lại mối tình duy nhất của cô cho đến lúc này, đã đá cô vào một ngày đẹp trời, hắn chỉ nói mỗi câu “xin lỗi”. Báo hại cô thất tình thời gian dài, rồi vất vưởng cảnh ế suốt mấy năm trời.
Sau này cô mới biết anh ấy đã tìm lại được mối tình đầu mà anh ấy từng yêu thầm, cô ấy là bạn thân thưở nhỏ, theo gia đình đi nơi khác. Anh từng kể với Khánh Linh về cô ấy.
Blog tinh yeu don phuong Một tuần băn khoăn Khánh Linh đã quyết định đến đám cưới Toàn, dù rất tức vì bị đá nhưng cô vẫn không thể ghét Toàn được. Vì trong thời gian yêu cô anh luôn là một người yêu quan tâm cô toàn tâm toàn ý. Cô an ủi bản thân với suy nghĩ cao thượng dù sao cũng đã có một quãng thời gian đáng nhớ, giờ phải để anh ta được hạnh phúc.
Trớ trêu người đến ngồi cạnh cô lại là con bạn đáng ghét , từng là bạn thân.
“Ôi gặp lại bạn cũ, lâu ngày quá đi” Vừa ngồi xuống Hương đã làm cái điệu bộ giả tạo.
“Bớt làm trò hề đâu, không ai để ý đâu. Đi đám cưới thôi, có phải làm vedette đâu có cần lòe loẹt vậy không?” Khánh Linh quay mặt đi chỗ khác.
“Nếu tao là mày chắc tao không tới đám cưới này đâu. Bị người ta đá, mà còn can đảm đến chúc phúc” Hương mỉa mai.
“Tao nghĩ mày mới là người không nên đến đấy. Bỏ rơi người ta, chạy theo cái thằng cơ bắp sáu múi đội bóng đá trường. Làm người ta thất tình, rồi bị thằng đó đá. Còn mặt dày quay lại phá hoại tình cảm của tao, tìm cách níu kéo Toàn. ” Khánh Linh trách.
“Thằng 6 múi ấy giờ béo lắm, mất hết cả vẻ đẹp khi xưa. Tao mà không bỏ Toàn thì mày có mà có cơ hội” Hương không chịu thua.
“Thôi xin hai cô, đúng là con gái thù nhau 20 năm chưa nhìn mặt. Ngồi bên là cạnh khóe, không lịch sự xíu được à, tô son trát phấn nhiều vào, mặc đồ cho đẹp tưởng cao sang lắm, ai ngờ cái mồm vẫn đanh đảnh như ngày nào” Một tên ngồi bên nói.
“Phải đấy, nể tình bạn thân mấy năm, còn yêu chung chú rễ hôm nay. Nhường nhau tý chết à. Thiệt là sợ mấy cô, không biết thế nào là thể diện. Mồm năm miệng mười, bố thằng điên nào nó dám rước” Tên khác chêm vào.
Hai cô gái đồng thanh “Kệ tụi tao”
Rồi quay mặt nhìn nhau “Hứ” một tiếng rõ to.
Khoảnh khắc Toàn cùng cô dâu xinh đẹp bước ra, anh vẫn nguyên vẻ thư sinh như ngày nào. Khánh Linh đã từng mong ước mình chính là cô gái mặc váy trắng đang đi bên cạnh anh. Cảm xúc Khánh Linh lẫn lộn, cô vừa buồn vừa vui khi nhìn Toàn cười rạng rỡ.
“Nhìn anh ấy thế này, tao đau lòng quá. Giá như khi xưa tao không thích chứng tỏ bản thân chắc tao đã có một tình yêu thật đẹp bên anh ấy” Hương quay sang nói với Linh, giọng hằn học biến mất.
“Tao thì tiếc vì tụi tao không có duyên. Anh ấy cuối cùng cũng đã hạnh phúc bên người bạn thân từ nhỏ của anh ấy” Khánh Linh nhìn Hương đồng cảm.
Trước khi ra về, Khánh Linh vẫn cố gắng cười thật tươi, chụp hình kỷ niệm với vợ chồng Toàn.
Toàn nói với cô lời cảm ơn, anh luôn hy vọng cô xuất hiện. Mong rằng cô sẽ tha thứ cho anh ấy. Khánh Linh gật đầu.
Khánh Linh hít một hơi thật sâu rồi bước đi, bỏ hết lại nỗi buồn, và một chút hy vọng nhỏ lại phía sau.
Toàn quay sang nói nhỏ với vợ “Cô ấy là người mà anh hay kể với em. Vì em mà anh đã có lỗi với cô ấy đấy”
Toàn quay sang nói nhỏ với vợ “Cô ấy là người mà anh hay kể với em. Vì em mà anh đã có lỗi với cô ấy đấy”
“Vậy em cũng nợ cô ấy một lời xin lỗi” Vợ Toàn nói.
Khánh Linh bắt đầu rơi nước mắt, dù biết là đã hết yêu Toàn, nhưng hôm nay cô vẫn buồn. Cái cảm giác nhìn người yêu lấy vợ thật là khó chịu.
Cô nhớ ngày Toàn ngồi ở góc sân trường ủ rũ vì Hương bỏ rơi anh, cô đã đến bên an ủi. Dần dần hai người trở thành bạn, rồi người yêu. Toàn luôn cho cô cảm giác thật ấm áp, đúng hơn lúc nào cô cũng cảm thấy Toàn như anh trai cô hơn là người yêu. Sau này suy nghĩ lại, cô đoán một phần vì cô thích Toàn nhiều quá, và luôn bên anh nên anh đáp lại tình cảm đó của cô nhưng không hiểu anh có từng yêu cô chưa.
Trên đường về, đột nhiên cô lại muốn ghé qua bệnh viện thú cưng, chỉ muốn tạt qua thôi. Nhiều lần cô cũng đi ngang như thế, thấy sáng đèn lại đi tiếp. Bản thân cô hình cảm thấy như đã bị bác sĩ Hải thôi miên mất rồi.
Vừa đi ngang qua, lại gặp ngay Hải đang đi ra. Anh nhận ra cô đang định chào thì thấy mặt mũi cô nhem nhuốc phấn son, mascara trây ra đen khắp mắt. Vừa chạy xe, vừa khóc vừa bôi, mặt cô nhìn như con hề.
“Cô sao vậy, có vấn đề gì nói tôi nghe thử?”
Nghe được lời quan tâm, tự nhiên cô leo xuống xe, khoác tay Hải khóc tu tu. Hai người ngồi xuống vệ đường.
Áo Hải dính đầy son phấn của Khánh Linh. Hải ngồi yên đợi Khánh Linh khóc.
“Hôm nay mối tình đầu của tôi lấy vợ, huhu”
“Cô còn yêu anh ấy không?” Hải hỏi
“Không, mà tự nhiên nhìn thấy thế lại buồn ơi là buồn” Giọng Khánh Linh mếu máo.
Khánh vỗ nhẹ lên tay cô “Đúng là con gái”
Một hồi sau khi Khánh Linh khóc xong, cô vội vàng đứng dậy, vươn vai thoải mái
“Khóc xong rồi, giờ tôi đi về, cảm ơn bác sĩ nhé”
“Để tôi đi về cùng cô” Hải đưa áo khoác của mình bảo Khánh Linh khoác ngoài váy vì trời tối lạnh.
Hải đi cùng Khánh Linh đến trước nhà cô rồi chào ra về.
Khánh Linh vào phòng, ngồi ôm áo khoác Hải cười vui sướng, phát hiện áo đã dính đầy vết son phấn của mình nên cô đem đi giặt.
– Cảm ơn anh tối nay đã chịu ngồi cho tôi khóc . Cô nhắn tin cảm ơn Hải
-Ừm, cô ngủ ngoan đi, khóc xong ngủ ngon lắm đó.
Vài hôm sau, lúc đi làm về nhà thấy có xe ai giống như xe Hải dựng trong sân. Quả nhiên không sai, người ngồi trong nhà đang nói chuyện với bố mẹ cô là Hải.
Vài hôm sau, lúc đi làm về nhà thấy có xe ai giống như xe Hải dựng trong sân. Quả nhiên không sai, người ngồi trong nhà đang nói chuyện với bố mẹ cô là Hải.
Khánh Linh thầm nghĩ “Khiếp, chỉ mới có một đêm tâm sự mà anh ấy đã có tiến triển tình cảm ghê. Qua tận nhà gặp phụ huynh luôn. Thật là ngại quá”
Mặt Khánh Linh hớn hở đi vào nhà, chào bố mẹ, chào Hải.
“Sao hôm nay anh lại qua nhà em chơi thế này”
“À, tôi qua lấy áo ấy mà. Không gặp cô nên tôi nói chuyện với hai bác” Hải quay sang nói với Khánh Linh.
Mặt Khánh Linh đơ lại, tụt hết cả cảm xúc, làm cô cứ tưởng bở.
“Anh đợi tôi lên lấy cho” Khánh Linh đi về phòng
“Đúng là phũ hết sức mà. Cái bản mặt mình lấy đâu ra trai tốt đẹp nó ưu ái. Đến cái tuổi này thì toàn cái hàng tồn kho mới đếm xỉa tới mình thôi” Khánh Linh lẩm bẩm.
Lúc đi xuống cô đưa áo cho Hải “Cảm ơn anh nhé”
Cô thấy chị gái xách hai giỏ đồ ăn đi từ cổng vào “ Sao tự nhiên hôm nay lại đi sang đây vậy?”
“Thấy không ra xách hộ, còn ngồi đấy nói à?” Khánh Trang mắng.
Cô chưa kịp đứng dậy thì Hải đã vội chạy ra đỡ “Để em giúp chị”
“Sao anh ta nhiệt tình thế nhỉ, trả áo xong rồi sao chưa đi về.” Khánh Linh khó hiểu.
“Con không nhớ nó thật đấy hả?” Mẹ cô hỏi.
“Nhớ gì chứ, anh ta là Hải, bác sĩ thú y. Con đâu có bị mất trí đâu mà mẹ hỏi thế, làm như người quen thất lạc ấy mà không nhớ”
“Nó là Hải học trò mẹ đấy, cái thằng mà trước kia thích mày, cứ đứng trước cổng, bị bố mày quát mấy lần. Mày còn dọa đánh nó nếu nó thích mày đấy” Mẹ cô nói.
“Cái gì, mẹ có bị sao không vậy? Sao là tên “Quạ Đen” đó được chứ, cái tên đó xấu trai lắm mà. Đến tên hắn là gì con còn không nhớ luôn ấy, chỉ gọi biệt danh đấy thôi” Khánh Linh hơi hoảng.
“Xấu gì, khi đó đang tuổi dậy thì nó chỉ đen với mụn, thêm đeo cái kính dày nhìn ngố thôi. Cũng 15 năm rồi mà, người ta cũng phải khác đi chứ” Mẹ cô giải thích.
Lúc Hải đi từ sân vào, miệng cười, giờ cô mới để ý tên “Quạ đen” kia có nụ cười răng khểnh đặc trưng, khi đấy chỉ thấy mỗi nụ cười là có giá trị nhất trên khuôn mặt đen nhẻm. Cô nhăn mặt, muốn khóc thét với phát hiện muộn màng vừa rồi.
“Sao anh không nói anh là tên “Quạ đen” đeo bám, mang xui xẻo cho tôi. Giả vờ giỏi thật” Khánh Linh đứng trước mặt Hải.
“Em có hỏi đâu chứ. Mà đó là trước kia thôi, bây giờ ai đeo bám ai còn phải xem lại. Đừng có lên giọng bắt nạt nữa, anh không phải là “Quạ đen” chuyên để em ăn hiếp đâu. Thời thế giờ đã khác xưa” Hải lúc này không còn hiền lành như những hôm trước.
Khánh Linh vò đầu nhìn về phía chị gái “Sao chị biết mà im re vậy?”
“ Chị đâu biết đâu, mấy tháng trước đi khám cho Lucky vô tình gặp Hải, chị cũng không nhận ra vì giờ nó cao to, tuấn tú khác hẳn cái đứa ngày trước cứ đứng chực mày trước cổng, bị mày nói không ra gì . Hải chủ động đến bắt chuyên, nói chuyện chị mới nhớ, hai chị em nói chuyện cả buổi trời, cũng đả động đến mày không ít. Thế là chị nảy ra ý định hôm nào rủ mày đến đó xem. Quả thật cái bản tính mê trai của mày lộ diện, chẳng còn biết đâu là lý trí, không suy xét nhận ra ai hết” Chị Khánh Trang để đồ ăn trên bếp.
“Con không nhớ nó thật đấy hả?” Mẹ cô hỏi.
“Nhớ gì chứ, anh ta là Hải, bác sĩ thú y. Con đâu có bị mất trí đâu mà mẹ hỏi thế, làm như người quen thất lạc ấy mà không nhớ”
“Nó là Hải học trò mẹ đấy, cái thằng mà trước kia thích mày, cứ đứng trước cổng, bị bố mày quát mấy lần. Mày còn dọa đánh nó nếu nó thích mày đấy” Mẹ cô nói.
“Cái gì, mẹ có bị sao không vậy? Sao là tên “Quạ Đen” đó được chứ, cái tên đó xấu trai lắm mà. Đến tên hắn là gì con còn không nhớ luôn ấy, chỉ gọi biệt danh đấy thôi” Khánh Linh hơi hoảng.
“Xấu gì, khi đó đang tuổi dậy thì nó chỉ đen với mụn, thêm đeo cái kính dày nhìn ngố thôi. Cũng 15 năm rồi mà, người ta cũng phải khác đi chứ” Mẹ cô giải thích.
Lúc Hải đi từ sân vào, miệng cười, giờ cô mới để ý tên “Quạ đen” kia có nụ cười răng khểnh đặc trưng, khi đấy chỉ thấy mỗi nụ cười là có giá trị nhất trên khuôn mặt đen nhẻm. Cô nhăn mặt, muốn khóc thét với phát hiện muộn màng vừa rồi.
“Sao anh không nói anh là tên “Quạ đen” đeo bám, mang xui xẻo cho tôi. Giả vờ giỏi thật” Khánh Linh đứng trước mặt Hải.
“Em có hỏi đâu chứ. Mà đó là trước kia thôi, bây giờ ai đeo bám ai còn phải xem lại. Đừng có lên giọng bắt nạt nữa, anh không phải là “Quạ đen” chuyên để em ăn hiếp đâu. Thời thế giờ đã khác xưa” Hải lúc này không còn hiền lành như những hôm trước.
Khánh Linh vò đầu nhìn về phía chị gái “Sao chị biết mà im re vậy?”
“ Chị đâu biết đâu, mấy tháng trước đi khám cho Lucky vô tình gặp Hải, chị cũng không nhận ra vì giờ nó cao to, tuấn tú khác hẳn cái đứa ngày trước cứ đứng chực mày trước cổng, bị mày nói không ra gì . Hải chủ động đến bắt chuyên, nói chuyện chị mới nhớ, hai chị em nói chuyện cả buổi trời, cũng đả động đến mày không ít. Thế là chị nảy ra ý định hôm nào rủ mày đến đó xem. Quả thật cái bản tính mê trai của mày lộ diện, chẳng còn biết đâu là lý trí, không suy xét nhận ra ai hết” Chị Khánh Trang để đồ ăn trên bếp.
“Em như thế bao giờ?” Khánh Linh cải.
“Thế đứa nào, đổ nước sôi vào chậu cây của bố mang đến nhờ bác sĩ Hải chữa hộ nhỉ? Rồi còn nói mang cho anh rễ mượn. Người ta đưa cho chậu cây khác cũng không biết luôn” Khánh Trang soi.
“Anh đưa tôi chậu cây khác hả?” Khánh Linh hỏi Hải. Anh gật đầu.
“Bố mẹ cũng biết cả rồi” Mẹ cô nói.
Bộ mặt Khánh Linh khổ sở.
“Thêm nữa, đứa nào cho Lucky ăn đồ ăn bị hư để cố tình gặp bác sĩ Hải?” Khánh Trang nói thêm.
“Cái này em không có, em không cố tình, do hết đồ ăn nên em mới cho nó ăn đại đồ ăn đó” Khánh Linh chối.
“Thế anh đã nói luôn tối qua tôi tìm anh khóc lóc thảm thiết, bộ dạng tệ hại luôn chưa?” Khánh Linh hậm hực nhìn Hải.
Hải lắc đầu
“Ôi còn có vụ này nữa hả, thế là mày tự khai luôn kìa” Khánh Trang và bố mẹ cười.
Khánh Linh xấu hổ chịu không nổi, muốn có cái lỗ chui xuống.
Đến bữa ăn, Hải ngồi cạnh gắp đồ ăn cho cô, cô không có tâm trí mà ăn. Ngại hết sức, gần 30 tuổi đầu mà còn ngu ngơ không chịu nổi, cô tự trách bản thân. Quả thật hắn đâu có khác ngày xưa mấy, nét trên khuôn mặt vẫn thế. Có khác là do thái độ của người nhìn từng gia đoạn khác nhau.
Lúc trước ác cảm vì hắn lì lợm bám đuôi. Sau vì hắn nhẹ nhàng, phần vì đàn ông, rắn rỏi hơn làm cô nhầm tưởng.
“Ăn đi, sao nhìn anh mãi thế?” Hải nhắc.
Khánh Linh đỏ mặt cúi xuống chén cơm, mọi người xung quanh cười nhìn cô.
“Kể cũng lạ, cũng cùng người này theo đuổi thì mắng người ta không tiếc lời, đuổi như đuổi tà. Sau cũng người đấy, lại tìm mọi cách để theo đuổi ngược lại người ta. Không ngờ cái đứa con nhờ bố đuổi cổ dùm, lại là người đến cứu vớt con lúc này” Bố cô cười.
“Con theo anh ta lúc nào?” Khánh Linh không chịu nhận.
“Rồi rồi, mày cứ ăn cơm đi. Rồi còn đi chơi” Khánh Trang gắp thêm cho Khánh Linh đồ ăn.
“Đi đâu?”
“Hôm nay Hải qua xin phép đưa con đi xem phim. Đáng lẽ cái tuổi của mày, không cần xin phép bố mẹ đâu, ai rủ mày đi mẹ cũng mừng hết á. Được có ngưởi rủ mày đi chơi là bố mẹ vui rồi” Mẹ cô nói.
“Mẹ có cần vùi dập con thế không?” Khánh Linh ấm ức.
“Mẹ có cần vùi dập con thế không?” Khánh Linh ấm ức.
“Đâu có vùi, phơi ra thế mà còn chưa ai đến tìm, vùi như thế chắc thành xác ướp trinh nữ nghìn năm mất” Bố cô thêm vào.
Cả nhà cười râm ran, chỉ có mỗi Khánh Linh là dở khóc dở cười.
Khánh Linh có phần hơi khó xử vì phát hiện ra Hải chính là “Quạ đen” nên cũng ngại khi đi cùng anh vì nghĩ về sự ghê gớm với anh trước kia.
“Coi như hòa nhé, người này theo người kia, rồi người kia theo người nọ” Hải nói với cô.
“Này 15 năm qua anh không quen thêm cô gái nào hay sao mà vẫn còn quay lại nhớ tới tôi thế?” Khánh Linh hỏi.
“Có chứ, anh ngời ngời thế này mà. Nhưng không ai tàn nhẫn, cay độc như em. Lạ quá nên anh nhớ nhiều hơn” Hải trả lời.
Khánh Linh lườm.
“Thôi cứ trở lại làm cô Khánh Linh nữ tính mấy ngày trước đi, đằng nào em cũng không còn sự lựa chọn khác ngoài anh đâu. Anh là thanh niên tiêu biểu nhất rồi” Hải đùa.
“Tự tin quá, vẫn luôn tự tin như xưa” Khánh Linh có lời khen ngợi.
“Được rồi, lên xe nhanh đi. Không anh đổi ý bây giờ.” Hải dục.
“Đi chứ sao không, được coi phim miễn phí mà” Khánh Linh đội mũ bảo hiểm leo lên xe
“Nghe nói hôm nay có phim “Bản tình ca cừu săn sói” gì đó, nói về một con cừu ngu ngơ cứ tưởng mình là sói đi săn, ai ngờ bị săn lại. Hình như do diễn viên Tống Khánh Linh đóng hay sao đấy” Hải nói chuyện đầy hàm ý.
“Này anh đừng có chọc tôi nữa nhé. Có sói mấy vô tay tôi cũng quyết vặt cho trụi lông. Anh nên biết phụ nữ mà rat ay thì sỏi say ra bụi nhé” Khánh Linh đáp lại.
“Thế hả? Anh đang mong được một ngày se lông may áo từ lông cừu đây” Hải tiếp tục.
“Đợi rồi xem, ai thịt ai nhé” Khánh Linh không chịu thua.
“Anh sẽ ráng đợi” Hải dịu giọng.
Lúc xe đi qua ngã tư xe thắng gấp, làm Khánh Linh dựa sát người vào Hải, tay vòng ôm anh.
“Anh biết anh có sức hấp dẫn, nhưng em nhẹ nhàng thôi em, chúng ta còn thời gian dài để tìm hiểu mà, không cần nhanh quá”
Khánh Linh đưa tay đập vào lưng Hải “Nghe anh nói kìa, thật đê tiện quá đi”.
Blog tinh yeu buon nhat Trên đường về, Hải vòng tay ra sau, nắm tay Khánh Linh. Cô giật tay lại, giật tới giật lui một hồi, cô cũng đành chịu thua để cho Hải nắm. Dù tỏ ra khó chịu, nhưng Khánh Linh mừng thầm trong bụng, cười mỉm suốt đoạn đường.
“Lo lái xe đi, thời gian còn dài mà” Cô nhắc nhở.
Hải buông tay cô ra “Phải phải, thời gian còn dài”
Tâm trạng cả hai vô cùng thoải mái, cuộc đời oan gia ngõ hẹp, có duyên rồi sẽ gặp lại dù ác duyên hay thiện duyên đều sẽ xuất hiện.


Đăng nhận xét